Thứ Năm, 27 tháng 12, 2007

Đau

Đau

Bạn bảo tôi không đau làm sao được .

Mười năm trước tôi chạm phải một sự thật rất đau lòng, đau lắm, những tưởng là chưa từng có nỗi đau nào sẽ hơn vậy cho tới lúc tôi nhắm mắt . Ai dè 10 năm sau, tôi chạm phải một sự thật khác còn đau hơn.

Lần trước, tôi nghĩ tôi đã chết, tôi chỉ sống lại làm con người vô tri vô giác, cười mà chả biết mình cười gì, có đau cũng chả biết mình tại sao đau, tôi đã mất trí đến hai năm, chẳng biết mình là ai đến năm năm rồi sau đó sống như con thú, có cảm gì thì cũng chỉ còn là cái hồn của con người trước còn luyến tiếc trần gian nên cảm thế thôi .

Lần này còn đau hơn, tôi chết một lần nữa, chết hẳn ra chết nhưng cuối cùng lại phải sống vì tôi còn hai đứa con quá nhỏ để chăm sóc và dạy dỗ . Khi nhận biết tôi phải đối đầu với sự thật này, tôi đã đấm vào không khí, đấm mạnh lắm, con bà, con mẹ nó, thử thách bà chi mà lắm thế, tôi đau xót trong dạ, tôi đớn đau vô ngần, hận đời vô cùng cứ lùa tôi vô những cái ngõ cụt xốn xang và điên dại thế này .

Lần trước, sau khi chuyện xảy ra, tôi học chửi thề cho vơi bớt, lần này, tôi lại thấy thấm tới độ chả muốn chửi gì nữa, đời chỉ vẻ ra quá nhiều cái hỉ nộ ái ố chả ra làm sao mà biết được .

Tôi lại tập làm con người vô tri vô giác một lần nữa và mong sao lần này, có 10 năm hay hai chục năm sau, trời ơi, đừng lấy đi của tôi một người thân yêu nào nữa nhé .

Tôi đau, rất đau trời ạ .

Không có nhận xét nào:

Giới thiệu về tôi

Ảnh của tôi
Tôi đi trong đời với một lòng tin , người viết cũng như một thầy thuốc , mang tới cho người đọc những liều thuốc tinh thần , chữa lành cho họ những vết thương lòng đang còn âm ỉ dày vò họ , làm sáng lên một ngày của họ , làm cho họ cảm thấy trong cuộc sống còn có cái gì đó để mà vui, và vịn vào , giúp họ phải mạnh , giúp họ đứng vững và giúp họ tìm ra chính bản thân họ là ai qua bài viết . Người viết cũng còn là một diễn viên trên sân khấu có thể làm cho người ta ghét , thương , căm và giận . Ai muốn sao tuỳ hỷ . Người viết phải tạo cho người đọc cảm xúc , hay người đọc không còn cảm xúc tìm lại được cảm xúc là mục tiêu duy nhất của tôi . Còn gì nữa , tôi là một người chẳng ra gì , đi trong cuộc đời , tôi coi thường tất cả , cái tôi trọng nhất là sự đơn giản , thành thật và tình người . Không có những điều đó , đời sống là vô nghĩa .

Lưu trữ Blog