Thứ Sáu, 28 tháng 12, 2007

Chuyện Chẳng Đâu Vào Đâu

Chuyện Chẳng Đâu Vào Đâu
Vành Khuyên

Sao cái thằng cha đó không viết thư cho tôi .

Thằng cha đó có chết thì trước khi chết cũng phải nói với tôi một lời là tôi chết đây chứ . Bất lịch sự tới độ người ta viết thư xin lại kỷ niệm cũng không thèm trả lời trả vốn một chữ là sao . Đời quá ngộ, viết thư nói yêu thương nhau thì sẳn lòng lắm, còn viết thư trả lời cho một yêu cầu, một đề nghị thì làm như cần rất nhiều thời gian, thậm chí còn cầu cho quên luôn làm như chưa bao giờ nhận được yêu cầu hay đề nghị đó còn tốt hơn .

Cho dù biết nhau 5 năm, 10 năm, có sống chung với nhau 15 năm đi nữa, không hiểu vẫn là không hiểu . Thậm chí sau 20, 25 năm gặp lại nghĩ mình hiểu một người vẫn không hoàn không, buồn cho cái cuộc đời cứ gặp lại người quen là cuộc đời mình đang xuống dốc, ngước mặt không nổi, nhè cái đứa đạo đức và tài năng nó thua mình quá rõ cứ cho mình lời khuyên về đạo đức và phải ráng hơn trong cuộc sống, ráng cái đầu em ...

Ha ha ha, cuộc đời chắc là muốn dạy mình biết nhẫn nhục đây .

Nhẫn nhục quá rồi hết biết nhẫn nhục kiểu nào nữa, nhục quá còn chỗ đâu mà ngẩng mặt lên để biết nhục nữa đâu mà ngẩng .

Cả cuộc đời sống không dám làm sai, không dám phạm điều gì, chỉ đi tìm hạnh phúc cho chính mình , bị ba cái đứa vô danh, vô nhân xưng làm hỏng, cả đời ngay cả người thân nhất cũng đếch biết mình là cái đứa con bà nào thì mong gì trong cuộc đời có ai biết mình là cái đứa con bà nào .

Người nào cũng nghĩ họ là thánh, thì họ cứ nhìn họ là thánh dù cái đầu của họ chứa đựng toàn những điều dơ bẩn không khác chi cái bãi rác gần nhà mà họ vẫn khinh khỉnh nhìn người khác như họ trong sạch lắm .

Họ đang sống không màng tới đạo lý thường nhật nữa chứ đừng nó chi tới cái đạo lý cao siêu theo triết lý đạo này, đạo nọ mà họ cứ nghĩ mình đã tu trong cuộc đời .

Đáng nực cười thiệt .

Lắm lúc thấy sống là vô nghĩa mà vẫn phải sống, thấy chết cũng chả khá hơn quái gì, đành cứ mở mắt ra coi mấy đứa vô nhân còn làm cái gì bịt mắt thiên hạ nữa cho vui.

Cuộc đời đầy dẫy đau khổ, ai hạnh phúc cứ hưởng lấy, nhưng đừng vì muốn mình hạnh phúc mà tạo ra những đau khổ cho người khác và tự cho rằng mình đang có phước. Từ hoang sơ cổ đại chả tin vào số phận quái gì mà giờ cũng phải vịn vào hai cái chữ đó để mỉm cười thách thức cuộc đời .

Lại chuyện chẳng đâu vào với đâu .

Cho Một Ngày .

Không có nhận xét nào:

Giới thiệu về tôi

Ảnh của tôi
Tôi đi trong đời với một lòng tin , người viết cũng như một thầy thuốc , mang tới cho người đọc những liều thuốc tinh thần , chữa lành cho họ những vết thương lòng đang còn âm ỉ dày vò họ , làm sáng lên một ngày của họ , làm cho họ cảm thấy trong cuộc sống còn có cái gì đó để mà vui, và vịn vào , giúp họ phải mạnh , giúp họ đứng vững và giúp họ tìm ra chính bản thân họ là ai qua bài viết . Người viết cũng còn là một diễn viên trên sân khấu có thể làm cho người ta ghét , thương , căm và giận . Ai muốn sao tuỳ hỷ . Người viết phải tạo cho người đọc cảm xúc , hay người đọc không còn cảm xúc tìm lại được cảm xúc là mục tiêu duy nhất của tôi . Còn gì nữa , tôi là một người chẳng ra gì , đi trong cuộc đời , tôi coi thường tất cả , cái tôi trọng nhất là sự đơn giản , thành thật và tình người . Không có những điều đó , đời sống là vô nghĩa .

Lưu trữ Blog