Thứ Năm, 27 tháng 12, 2007

Chiếc Nhẫn Bỏ Quên

Chiếc Nhẫn Bỏ Quên

Hắn đã bỏ quên chiếc nhẫn ở đâu ? Nhớ lần chót còn đeo cũng lâu rồi . Trời lạnh, hắn ra ngoài dọn dẹp cây cối, lạnh quá, hắn cắt cái cây cho gọn rồi bỏ vào thùng rác thì cóng tới độ cắt luôn cái ngón tay mà không hay, máu phọt ra đến điếng người, hắn đi cấp cứu, để tiện việc cho nhân viên y tế, vàng vòng nhẫn nhiếc gì phải lôi ra hết, cất vào cái lọ, xong việc rồi người ta đưa lại .

Ra khỏi nhà thương, hắn nhớ mình có cất cái lọ có chiếc nhẫn vào túi rồi, có đem về nhà chứ sao không, hắn cẩn thận cất vào chỗ rất cẩn thận, ngón tay quấn băng đeo vào chưa được, chờ cho lành, hắn lại đeo vào cho đúng điệu là người đàn ông có gia đình như vợ hắn vẫn căn dặn và kiểm tra hắn mỗi lúc có dịp .

Hắn không nhớ cái nhẫn, hắn chỉ muốn làm vui lòng vợ, việc không đeo nhẫn là bất đắc dĩ, nhưng tay hắn còn đau quá, hắn tạm quên đi chuyện đeo nhẫn một thời gian, ngờ đâu thời gian cũng lấy theo luôn trí nhớ cái chỗ hắn cất chiếc nhẫn .. Thế có chết không chứ ...

Chả dấu gì, ngày mới quen, cô vợ nghèo thật nhưng trong lần gặp gỡ đầu tiên, đi mua sắm chung, nàng dẫn hắn ra hẳn JC Penney bảo hắn lựa hẳn cái nhẫn đàn ông tượng trưng cho lòng tin của nàng . Hắn hạnh phúc ra mặt . Hắn lựa cái vừa vừa tiền vì thương nàng, nàng cứ hối mua cái hắn thích đừng ngại tiền bạc . Hắn quý nàng vô cùng vì cái tính coi trọng tình cảm còn hơn tiền bạc, cái tính trong thời buổi đồng đô la ngự trị này thật là đáng quý biết là bao . Thế là hắn say, say cái vô tư và hồn nhiên hắn đang thấy trước mặt từ nàng, hắn đeo nhẫn với lòng tự tin và niềm hạnh phúc vô biên hắn có cho người hắn yêu, người cháu họ hắn lần đầu tiên thấy hắn đeo trang sức chọc đến là vui càng làm hắn hạnh phúc ra mặt. Hắn từ đó cũng tin luôn đời đang mở cánh cửa tốt đẹp nhất đến cho mình .

Cuộc sống chung có những lúc cơm không lành canh không ngọt, những lúc cãi lộn với vợ, hắn đập tay xuống cái bàn đá ngay giữa nhà, may mà chiếc nhẫn chưa sao, có lúc giận cô vợ quá, hắn cởi cái nhẫn mặt đá mắt mèo đã mua lần đó vất mạnh vào mụ vợ và mắng xối xả , mụ vợ đau lòng, lượm lên đưa cho hắn và hứa sẽ sửa đổi, hắn càng làm già, không cần đeo nhẫn cho mụ vợ biết thân, cớ gì cứ chọc cho ông điên lên .

Vợ hắn điên, hay hắn là thằng điên còn chưa ai biết. Chỉ biết cuối cùng bà vợ chịu hết nổi sự lạnh lùng và thiếu tình cảm của hắn, bà không còn hạ mình với hắn như trước, hắn thấy một sự lạnh lùng bao trùm hẳn lên mình, hắn chưa thấy hối hận nhưng lại thấy mình quá đáng phần nào nên cũng ráng cố gắng làm vui lòng vợ để ý những gì bà vợ để ý.

Chiếc nhẫn là một, chiếc nhẫn hai người trao nhau ngày cưới trong cái giây khắc mới thiêng liêng làm sao .

Hắn nhìn vợ hối lỗi, đã lâu, hắn không tìm ra chiếc nhẫn trên ngón tay của mình, vợ hắn cũng thôi không để ý hắn còn đeo hay không, hắn buồn vì điều đó , thà bà vợ cứ gằn hắt, hắn còn thấy bà để ý tới hắn và còn xem hắn là của riêng của bà .

Hắn cố gắng gieo vào đầu vợ ý nghĩ dọn dẹp lại cái chỗ hắn nghĩ hắn cất chiếc nhẫn cưới. Đêm đó, bà vợ dọn dẹp thật, lôi ra dưới cái gầm bàn một cái lọ, trong đó có chiếc nhẫn cưới của chồng, kỷ vật toàn vẹn nhất trong thời gian mười năm vẫn còn đây thay vì âm dương cách biệt như hắn và bà vợ ngay lúc này .

Bà vợ mở hộp, ướm chiếc nhẫn vào những ngón tay to nhất đeo vào để có thể giữ chiếc nhẫn bên mình, cuối cùng bà đeo nó bên trong cái nhẫn cưới của bà, chiếc nhẫn của chồng to hơn nên cứ đập vào chiếc nhẫn bà leng keng nghe mới ấm lòng làm sao .

Hắn có thể thấy nét mặt thư giãn của bà vợ từ thế giới bên kia, hắn yên tâm khi thấy mình còn đủ sáng suốt giúp vợ tìm ra kỷ vật này của mình, như lời hắn muốn nói với bà bao nhiêu lần rồi mà chưa kịp nói " anh vẫn yêu em cho dù cuộc đời sóng gió tới đâu " ....

Hắn khóc hay vợ khóc mà từ hai cõi âm dương khác nhau, hắn cảm nhận được má mình nóng và ngẩng lên, hắn cũng thấy giọt nước mắt đang lăn xuống từ khoé mắt của vợ .

Chiếc nhẫn bỏ quên ..

Không có nhận xét nào:

Giới thiệu về tôi

Ảnh của tôi
Tôi đi trong đời với một lòng tin , người viết cũng như một thầy thuốc , mang tới cho người đọc những liều thuốc tinh thần , chữa lành cho họ những vết thương lòng đang còn âm ỉ dày vò họ , làm sáng lên một ngày của họ , làm cho họ cảm thấy trong cuộc sống còn có cái gì đó để mà vui, và vịn vào , giúp họ phải mạnh , giúp họ đứng vững và giúp họ tìm ra chính bản thân họ là ai qua bài viết . Người viết cũng còn là một diễn viên trên sân khấu có thể làm cho người ta ghét , thương , căm và giận . Ai muốn sao tuỳ hỷ . Người viết phải tạo cho người đọc cảm xúc , hay người đọc không còn cảm xúc tìm lại được cảm xúc là mục tiêu duy nhất của tôi . Còn gì nữa , tôi là một người chẳng ra gì , đi trong cuộc đời , tôi coi thường tất cả , cái tôi trọng nhất là sự đơn giản , thành thật và tình người . Không có những điều đó , đời sống là vô nghĩa .

Lưu trữ Blog