Thứ Sáu, 28 tháng 12, 2007

Đói

Đói

Từ lâu ả đói , ngay lúc này đây ả lại càng thấy đói , đói cồn cào . Ả không hiểu sao ả lại sống được với cái đói này . Nó diễn ra hàng ngày rồi trở thành thông lệ trong cuộc đời ả rồi hay sao đấy .

Đói , cái đói thức ăn và cái đói tinh thần, thể chất sao mà giống nhau đến lạ . Khi không có đủ , cái gì chứa những thứ đó đều teo lại , mất dần đi , đến lúc ả nhận ra được ả thiếu thì ả trở thành con người khác mợ nó rồi .

Đói, lắm lúc đói thật đói xong , ả lại chẳng thấy đói nữa , không biết sinh lực từ đâu , có lẽ từ khi ả tập bắt mình quên cái đói đi , vậy rồi ả quên , thế rồi ả quên , rồi thì sinh lực cạn dần, ả té cái rầm mới biết hôm nay mình chưa ăn gì .

Ả quên cái đói như bắt ả tập quên cái buồn, cái khổ , ờ đói hạnh phúc nó ra vậy đó . Ả thừa biết cứ mơ cái gì mình không có là sẽ khổ , bởi vậy đừng mơ . Ả nhận ra mấy cha thầy chỉ nói sạo , hồi đó toàn gạ ả " Con cứ ước mơ đi , rồi mơ ước sẽ thành sự thật khi lòng con quyết tâm " . Nếu cho ả là cô giáo lúc này , ả chỉ muốn nói với đám học sinh bên dưới " nếu các con không bằng lòng với hiện tại thì hãy làm tất cả những gì để có một ngày mai như các con mong ước , còn thì đừng mơ ước , cái thời lọ lem , gõ đũa thần vào trái bí đỏ ra cổ xe ngựa đã qua rất lâu rồi , đừng nhốt mình vào mộng ảo , nhìn thấu thực tế và nhìn vào chính bản thân mình rồi tìm ra điều mình muốn và đi tới nó " .

Ả hiểu thế mà số ả suốt đời làm cu li , ả đâu có dịp nói với ai , may chăng ả tự gõ vào cái đầu ả , nói với chính ả , cho ả hiểu được cũng là may lắm rồi .

9 năm, chưa một giấc ngủ ngon, cùng những đêm thức trọn, cuộc đời sao khổ thật đó , chia tay với cái khổ , ả nghe như có cái gì nhung nhớ , chó thật , khổ đi mất luôn còn sướng, nhớ gì mà nhớ , nhớ chớ , cái khổ đã thành thông lệ với ả như cái đói mất rồi bạn ạ .

Thế mới buồn .

Cho một ngày .

Không có nhận xét nào:

Giới thiệu về tôi

Ảnh của tôi
Tôi đi trong đời với một lòng tin , người viết cũng như một thầy thuốc , mang tới cho người đọc những liều thuốc tinh thần , chữa lành cho họ những vết thương lòng đang còn âm ỉ dày vò họ , làm sáng lên một ngày của họ , làm cho họ cảm thấy trong cuộc sống còn có cái gì đó để mà vui, và vịn vào , giúp họ phải mạnh , giúp họ đứng vững và giúp họ tìm ra chính bản thân họ là ai qua bài viết . Người viết cũng còn là một diễn viên trên sân khấu có thể làm cho người ta ghét , thương , căm và giận . Ai muốn sao tuỳ hỷ . Người viết phải tạo cho người đọc cảm xúc , hay người đọc không còn cảm xúc tìm lại được cảm xúc là mục tiêu duy nhất của tôi . Còn gì nữa , tôi là một người chẳng ra gì , đi trong cuộc đời , tôi coi thường tất cả , cái tôi trọng nhất là sự đơn giản , thành thật và tình người . Không có những điều đó , đời sống là vô nghĩa .

Lưu trữ Blog