Thứ Năm, 27 tháng 12, 2007

Vết Dao Chưa Lành

Vết Dao Chưa Lành
Vành Khuyên


Rồi ta lại cần những viên chocolate như dân ghiền cần thuốc phiện
Ta nuốt như chưa bao giờ nuốt thứ đó mà nghĩ rằng nó sẽ giúp mình
Đời thì linh tinh, con người không tâm linh, có đi cùng trời cuối đất
Cuối cùng cũng không bao giờ tự nhìn ra mình

Những hạt chocolate thế mà hay, cứ nuốt vào, từng nổi buồn bay
Như là có cánh
Ta chẳng đạo hạnh
Chẳng tu hành
Ai mượn tay giết người, ta chùi tay sạch đưa người lại con dao
Người đưa ta lúc trước

Sự thật nếu kéo thời gian về mấy tháng trước
Ta làm gì thấy được ta
Chỉ thấy cái tâm chút xíu, bị dòng đời cuốn đi, ngay thẳng xói mòn
Đứa hèn hạ, gian dảo, thành ông thành bà, nhảy quanh líu lo
Ta không dám ra chỉ sợ lại phải làm trò

Ôi cái gì là đời sao mà chó má
Ta nói đến vậy vẫn thấy chưa hả
Chỉ muốn băm
Chỉ muốn vằm
Những gì không đáng còn trong cuộc đời sao vẫn cứ vây quanh
Làm ta
Ao ước một ngày an lành
Chưa bao giờ có .

Ta đưa lại dao cho kẻ đã giết ta
Mong hắn giữ lấy đừng làm tấy lại vết da đã lành nhưng chưa lặn .

Không có nhận xét nào:

Giới thiệu về tôi

Ảnh của tôi
Tôi đi trong đời với một lòng tin , người viết cũng như một thầy thuốc , mang tới cho người đọc những liều thuốc tinh thần , chữa lành cho họ những vết thương lòng đang còn âm ỉ dày vò họ , làm sáng lên một ngày của họ , làm cho họ cảm thấy trong cuộc sống còn có cái gì đó để mà vui, và vịn vào , giúp họ phải mạnh , giúp họ đứng vững và giúp họ tìm ra chính bản thân họ là ai qua bài viết . Người viết cũng còn là một diễn viên trên sân khấu có thể làm cho người ta ghét , thương , căm và giận . Ai muốn sao tuỳ hỷ . Người viết phải tạo cho người đọc cảm xúc , hay người đọc không còn cảm xúc tìm lại được cảm xúc là mục tiêu duy nhất của tôi . Còn gì nữa , tôi là một người chẳng ra gì , đi trong cuộc đời , tôi coi thường tất cả , cái tôi trọng nhất là sự đơn giản , thành thật và tình người . Không có những điều đó , đời sống là vô nghĩa .

Lưu trữ Blog