Thứ Năm, 27 tháng 12, 2007

Tôi Mơ

Tôi Mơ

Những năm về trước, khi có dịp đi đâu du lịch cùng với chồng và hai con, chúng tôi rất tiết kiệm. Cả hai vợ chồng làm công chức, thu xếp có một chuyến du lịch nhỏ cho đám cưới cháu hai bên, hay đi thăm ông bà vào ngày Tết Cổ Truyền tại vùng đông người Việt nhất cho nó ấm cúng cái đời tha hương. Tất cả và tất cả những chuyến đi đó, chúng tôi rất cần kiệm, không dám phung phí, phương tiện vừa phải đủ để đi đến những chỗ phải đến. Tôi đã từng mơ với số năm mình làm việc, khi về hưu và khi con cái lớn, tôi sẽ có điều kiện dùng tiền bạc tiêu vào những nơi mình chẳng dám tiêu hồi còn trẻ, tới những nơi mình chưa bao giờ dám tới vì chi phí và thời gian không cho phép .

Đâu phải mơ vậy không, tôi còn mơ có anh đi cùng, có anh chia xẻ hết những chỗ chúng tôi từng mơ sẽ tới,dù có phải ở tại một chiếc chòi lá, sáng ra đuổi vịt ra ao, chiều về cơm mắm muối dưa cà cũng đủ thoả lòng một đời sống không vướng bận, không còn nuối tiếc điều gì còn chưa làm được trong cuộc đời.

Tôi thường nói với anh tôi thích cái cảnh mây nước trên cao, tiếng chuông chùa nghe mới thanh tịnh và yên lành làm sao, cầu cho mưa thuận gió hoà, dân an quốc lạc, tôi chỉ cầu sao anh và tôi có thể đi chung tới cuối đoạn đường đời như thế. Hồi trẻ, nhiều đam mê, hẳn cũng có những ngày cơm không lành, canh không ngọt, nhưng khi đó, khi tóc đã bạc, da đã nhăn, chúng tôi cùng dìu nhau đi cho khỏi ngã, vì yêu thương hay vì không còn sức, cứ đi bên nhau, dù không cần nói một lời nào cũng đủ cảm thấy mình có phước và hạnh phúc rồi.

Vậy là chúng tôi làm việc, làm việc đến chết bỏ, làm không ngày nghỉ, những ngày nghỉ dành cho con đau, cho việc nhà, sanh nở cũng hết. Dù đôi lúc thấy cực, nhưng cuộc đời lúc đó nó mới an lành làm sao .

Ngày anh còn ở nhà thương, khi ra về tôi thấy một phụ nữ đợi chồng mình đi lấy xe ngay trước cửa bịnh viện mà buồn vô cùng, tôi hiểu tôi sẽ không bao giờ còn cái hạnh phúc đợi anh đón nữa, những lần đón trễ lo lắng tới xanh mặt không biết anh có sao không hay tại sao anh không nghĩ tôi đang đợi mà đi nhanh hơn. Tất cả những điều đơn giản đó tôi không bao giờ có lại nữa. Tôi đã ráng quên đi cái đau đó mà trở về với thực tại, tôi còn hai đứa con đang đợi, tôi không thể để hai đứa thất vọng vì tôi không bao giờ trở về đời thường như anh đang làm với tôi một cách không cố tình vậy.

Những ngày đầu tiên sống trong cái cảnh đơn chiếc nó đau đớn làm sao, cái đau đớn chuyển thành nhiều dạng và muôn màu muôn vẻ, nó xé lòng tôi, nó cào cấu thâm tâm tôi đến độ tôi không còn hiểu mình đang sống, đang chết hay đang ở một nơi nào đó mà hình hài vẫn còn trú tạm nơi đây.

Tôi mơ, tôi vẫn mơ về một ngày thật đẹp, tay dắt hai đứa con đã trưởng thành, tới một ngôi chùa thật đẹp ở trên cao, mây vờn quanh đỉnh núi, chúng tôi sẽ gửi anh nơi đó, mãi mãi cho anh được thanh thản trong một quang cảnh anh và tôi vẫn mơ mình sẽ tới.

Anh ơi, cầu mong anh an lành nhé .

Không có nhận xét nào:

Giới thiệu về tôi

Ảnh của tôi
Tôi đi trong đời với một lòng tin , người viết cũng như một thầy thuốc , mang tới cho người đọc những liều thuốc tinh thần , chữa lành cho họ những vết thương lòng đang còn âm ỉ dày vò họ , làm sáng lên một ngày của họ , làm cho họ cảm thấy trong cuộc sống còn có cái gì đó để mà vui, và vịn vào , giúp họ phải mạnh , giúp họ đứng vững và giúp họ tìm ra chính bản thân họ là ai qua bài viết . Người viết cũng còn là một diễn viên trên sân khấu có thể làm cho người ta ghét , thương , căm và giận . Ai muốn sao tuỳ hỷ . Người viết phải tạo cho người đọc cảm xúc , hay người đọc không còn cảm xúc tìm lại được cảm xúc là mục tiêu duy nhất của tôi . Còn gì nữa , tôi là một người chẳng ra gì , đi trong cuộc đời , tôi coi thường tất cả , cái tôi trọng nhất là sự đơn giản , thành thật và tình người . Không có những điều đó , đời sống là vô nghĩa .

Lưu trữ Blog