Thứ Năm, 27 tháng 12, 2007

May Mắn

May Mắn
Vành Khuyên

Hắn ước gì bưu điện chấp nhận đưa thư đến địa chỉ hắn muốn, chi phí bao nhiêu không thành vấn đề.

Cả đời hắn chỉ muốn gửi thư cho một người, cho tới hơi thở cuối cùng trên trần gian này, chỉ có người đó làm hắn quan tâm cho dù người đó có đi về tận chân trời góc bể .

Khi nghe điều đó, bạn hắn trố mắt " ông nội khùng à, vâng cứ đặt thiệp và bông hoa qua mạng rồi người ta ăn không tiền của ông nhé, khùng không đúng chỗ "

Hắn nghe bạn nói rồi làm lơ, hắn vẫn hiểu hắn đang làm gì .

Người phụ nữ đồng nghiệp cùng phòng nghe hắn thố lộ, rơm rớm nước mắt , rồi nhỏ nhẹ " người có lòng như ông đến thế là cùng, nếu ông không muốn FBI theo dõi ông thì đợi tôi thất nghiệp tôi mở một dịch vụ như thế, dù chỉ có một khách hàng như ông tôi cũng mãn nguyện "

Hắn cười người đàn bà chả biết đang chọc hắn hay đang thông cảm cho hắn trước mặt .

Hắn sống như không sống những ngày nhớ tới người đó mà không chuyển gì được . Hắn sống như thật là sống những ngày hắn sắp xếp được thời gian thăm lại người ấy . Cuộc đời oái ăm, những ngày thật sống không có bao nhiêu .

Nơi hắn muốn bưu điện đưa thiệp tới là một góc nhỏ trong một nghĩa trang thành phố nơi những ngôi mộ tới hơn 20 năm trời, ông nội hắn, người duy nhất hắn biết khi hiểu được làm con người trên thế gian này .

Hắn không có gia đình, không biết cha, biết mẹ, hắn vẫn biết hắn còn may mắn biết bao khi vẫn còn một nơi dù chỉ là một nấm mồ để được trở về và nhớ đến như thế .

Miệng hắn mở ra một nụ cười toại nguyện

Không có nhận xét nào:

Giới thiệu về tôi

Ảnh của tôi
Tôi đi trong đời với một lòng tin , người viết cũng như một thầy thuốc , mang tới cho người đọc những liều thuốc tinh thần , chữa lành cho họ những vết thương lòng đang còn âm ỉ dày vò họ , làm sáng lên một ngày của họ , làm cho họ cảm thấy trong cuộc sống còn có cái gì đó để mà vui, và vịn vào , giúp họ phải mạnh , giúp họ đứng vững và giúp họ tìm ra chính bản thân họ là ai qua bài viết . Người viết cũng còn là một diễn viên trên sân khấu có thể làm cho người ta ghét , thương , căm và giận . Ai muốn sao tuỳ hỷ . Người viết phải tạo cho người đọc cảm xúc , hay người đọc không còn cảm xúc tìm lại được cảm xúc là mục tiêu duy nhất của tôi . Còn gì nữa , tôi là một người chẳng ra gì , đi trong cuộc đời , tôi coi thường tất cả , cái tôi trọng nhất là sự đơn giản , thành thật và tình người . Không có những điều đó , đời sống là vô nghĩa .

Lưu trữ Blog