Thứ Năm, 27 tháng 12, 2007

Đường Xưa

Đường Xưa
Vành Khuyên

Quốc Dũng
~*~
Bước trên đường về em thương nhớ anh âm thầm
nhớ bao hẹn thề xưa êm ấm
Những trưa hè tình dâng lên đắm say vô bờ
Anh nói bằng tiếng thơ mong chờ
Tiếng yêu ngày nào cho anh nhớ em tơi bời
Với bao ngọt ngào ta vun xới
Ðã không còn đường xưa thơm nắng môi em hồng
Tan nát rồi giấc mơ hương nồng
Rồi ta sẽ bước chới với khi người khuất xa chân trời
Sẽ hấp hối trong đêm mù khơi
Sẽ thấy bóng tối vây từng nỗi đau xanh ngời
Xa vắng rồi những khi bên người
-o-
Với bao muộn phiền anh trông ngóng em bao miền
Hỡi em ngọt ngào sao hoang vắng
Xót xa này từng đêm thao thức anh đong đầy
Ðêm vẫn là những đêm hao gầy
Rồi ta sẽ thấy thấp thoáng bao lần tóc em bay dài
Thấy bóng dáng yêu thương ngày mai
Với những tiếng hát yêu người thiết tha mơ màng
Ta gói trọn giấc mơ phai tàn
Rồi ta sẽ bước chới với khi người khuất xa chân trời
Sẽ hấp hối trong đêm mù khơi
Sẽ thấy bóng tối vây từng nỗi đau xanh ngời
Xa vắng rồi những khi ... bên người

----------------------------------------------------------
Anh nhắc lại bài Đường Xưa, nhắc lại làm chi một thời của quá khứ . Buồn cười, tính tôi vẫn nghiêm chỉnh thế, chẳng thích ai chọc mình . Một người bạn gặp lại tôi cũng phán cho một câu " tui mà lấy bà tui cũng chết sớm " . Kỳ khôi, tôi không thích ai chọc tôi cái kiểu tui không thích mắc chi chết muộn với chết sớm, có phải tôi cầm lưỡi hái thần chết chặt đầu ông nào chưa . Thiệt ra thì cái gì qua đã qua rồi, chém chết tui cũng bảo hồi đó mấy cha nội không biết yêu, không biết giữ gìn tình yêu của mình, chạy theo cái gọi là bức xúc, thế thôi, giờ chạy theo cái gọi là không thành cho nó thi vị cuộc đời một tí, mắc chi đổ cho tôi không biết đùa lại . Tôi đùa lại được cái gì tôi đùa, còn cái đùa không được, tôi không đùa, quyền tôi à, không cứ phải tôi không còn ai bên cạnh là tôi phải nhận tình cảm của người này, người nọ để bù đắp . Tôi cũng chẳng hay ho gì, có lẽ đến một lúc nào đó có thể tôi sẽ gào lên là tôi cần một sự đồng cảm, là có thể thôi, mắc chi mắng mỏ tôi ghê thế .
Tôi chẳng nhìn cao về mình, mắc chi phải nhìn thấp . Ai cũng có nơi chốn cả rồi , tôi vẫn đang có nơi chốn của tôi đấy thôi, cái nơi chốn từng có đủ đầy thành viên, ai dám bảo tôi không có .
Chẳng phải tôi không trân trọng những gì bạn bè đã dành cho mình nhưng cứ nhìn mà xem thì rõ . Qua lại, đưa đẩy làm gì ba cái trò con nít đó để được gì nào, hiểu nhau là còn quý nhau đã quá tốt , đứng lại ở cái giới hạn đó có hơn không .
Đường xưa, ai chẳng có một thời kỷ niệm, một thời sống chết cho tình yêu và người yêu của mình . Bạn hãy mừng vì những ngày đau đớn đó đã qua, bạn bây giờ đang có một hạnh phúc thật đơn sơ, hãy cầm nắm lấy hạnh phúc đó mà sống . Tôi vẫn còn đây, không mong đi đưa đám bạn đâu, hãy cười vui, có thể ngày mai, tôi sẽ cười với bạn, sẽ ngồi cùng với bạn uống cafe và chuyện trò vui vẻ, đó là những phút hội ngộ trong đời tôi còn mơ ước . Chúng ta sẽ có, sẽ có, hãy tin vào điều đó . Lúc đó, không cần bạn chọc, tôi chọc bạn nữa có thể chứ .
Nhưng giờ này, trong những khoảnh khắc những đau đớn tột cùng vẫn còn ở trong tôi, tôi không lấy cái không may của mình để mà cười, mà vui, tôi vẫn còn đau, còn đau lắm với sự mất mát của mình .
Những gì của tôi thuộc về bạn, vẫn còn là của bạn, tôi không bao giờ muốn lấy lại quá khứ, cũng không bao giờ muốn đem quá khứ trở thành hiện tại, vì nó sẽ không thể, không bao giờ xảy ra .
Cảm ơn bạn vẫn còn nghĩ tới tôi và dành cho tôi những chân thành của cuộc sống .
To N.

Không có nhận xét nào:

Giới thiệu về tôi

Ảnh của tôi
Tôi đi trong đời với một lòng tin , người viết cũng như một thầy thuốc , mang tới cho người đọc những liều thuốc tinh thần , chữa lành cho họ những vết thương lòng đang còn âm ỉ dày vò họ , làm sáng lên một ngày của họ , làm cho họ cảm thấy trong cuộc sống còn có cái gì đó để mà vui, và vịn vào , giúp họ phải mạnh , giúp họ đứng vững và giúp họ tìm ra chính bản thân họ là ai qua bài viết . Người viết cũng còn là một diễn viên trên sân khấu có thể làm cho người ta ghét , thương , căm và giận . Ai muốn sao tuỳ hỷ . Người viết phải tạo cho người đọc cảm xúc , hay người đọc không còn cảm xúc tìm lại được cảm xúc là mục tiêu duy nhất của tôi . Còn gì nữa , tôi là một người chẳng ra gì , đi trong cuộc đời , tôi coi thường tất cả , cái tôi trọng nhất là sự đơn giản , thành thật và tình người . Không có những điều đó , đời sống là vô nghĩa .

Lưu trữ Blog