Thứ Năm, 27 tháng 12, 2007

Bản Tình Ca Không Giống Ai

Bản Tình Ca Không Giống Ai
Vành Khuyên


Trong đời ít nhất một lần yêu, người ta thích hát tình ca, yêu tình ca và nói về tình ca không dứt. À tôi cũng đâu có ngoại lệ, ít nhất cũng hai ba lần như vậy nói chi một lần. Người ta thì hát tình ca có đoạn kết, tôi cứ đoạn đầu và đoạn giữa hát đi hát lại chưa bao giờ qua đoạn chót. Bạn bè có người bảo tôi bất hạnh, có người bảo tôi may mắn, có người bảo tôi bất cần, ra sao thì ra chứ đó là con mắt mọi người nhìn tôi, đúng sai gì cũng là của họ, tôi cản làm sao được .
Chị Tr mấy hôm không gọi cho tôi, tôi lo đến ấm người . Chị chả kể tôi nghe chuyện gì nhưng cứ nhìn đôi mắt buồn bả của chị có vô tâm đến đâu tôi cũng không chịu đựng được .
Lại chuyện đó hả chị ?
Chuyện đó là chuyện gì ?
Tôi mắc cỡ " thì em không đoán đúng thì thôi , chuyện chồng chị không để ý gì đến chị đó "
Có gì khác hơn đâu em, chị thấy không ai hoàn toàn thì chị thiếu một mảnh như thế là chuyện thường em à ...
Rồi chị tính sao ?
Khó tính lắm, chỉ không chăm sóc cho mình, chả mèo chuột gì, lại rất thương con, mình dựa vào đâu mà sống không cần biết , điều đó đau tới đâu cũng là mình hiểu, mình chịu, không ai có thể làm gì được, cả chị, cả ảnh, chị để qua luôn cho rồi ....
Chị có biết chị làm em hết muốn lấy chồng không ?
Mỗi người mỗi cảnh, em có lấy giống chị sao được mà học đòi tỵ nạnh , em gái ...
Tôi nhìn chị muốn khóc mà thôi không buồn nói, tôi nhớ tới cái chuyện hồi chiều mà hông dính dáng nhau chi khi không tôi lại thấy giông giống ....
Tôi mua dùm chị tôi 5 bịch tả, mỗi bịch là 9.99 đồng, một bình nước cam 3.99 đồng, một bình sửa 2.5 đồng, tôi có coupon 50 đồng bớt 10 đồng . Bà cashier tính có 4 bịch tả dù tôi đã nói với bà tính thiếu một bịch bà vẫn trơ ra, sau đó tôi phát hiện ra bà tính cả bình sửa của tôi là 3.99 đồng thay vì 2.5 đồng , rồi cộng tất cả lại chưa tới $50 đồng bà cũng trừ luôn cho tôi $10 không nói thêm tiếng nào. À tôi chúa ghét cái kiểu tính sai, chả ăn của ai bao giờ nhé, cũng đừng ai lấy tôi thêm một xu nào, tính khí nó vậy biết sao .
Sau khi kiểm tra xong, tôi biết mình lời 8.5 đồng, tôi không muốn lấy, thật tình là không, nhưng tôi nghĩ cho cái chị đó, nếu tôi lại kiện vì không muốn gian, dù không phải do tôi, tôi mất thời gian là một, vô ích, tôi làm cho cái chị đó có thể mất việc là hai vì 3 cái lỗi không làm ăn cẩn thận của chị. Có nên không ? Tôi chạnh nghĩ con người sống với nhau vì tình nghĩa, vì trọng cái đức của mình mà hại người khác là ác hay là thiện .
Tôi nhớ đến chị, vì thương con, vì đạo đức chị có mà dù chồng chị không chăm sóc ngó ngàng gì đến chị, chị vẫn âm thầm, làm mọi việc trong im lặng để giữ toàn vẹn "cái hạnh phúc " bề ngoài trông có vẻ đó, còn trong lòng chị thì tan tác từng mảnh vì buồn. Nếu bản tình ca đó là của tôi, tôi sẽ chấp nhận không hát xong đoạn cuối quá .
Tôi nhận ra có thể chỉ mình tôi có bản tình ca không giống ai, vẫn như từ trước tới giờ ...

Không có nhận xét nào:

Giới thiệu về tôi

Ảnh của tôi
Tôi đi trong đời với một lòng tin , người viết cũng như một thầy thuốc , mang tới cho người đọc những liều thuốc tinh thần , chữa lành cho họ những vết thương lòng đang còn âm ỉ dày vò họ , làm sáng lên một ngày của họ , làm cho họ cảm thấy trong cuộc sống còn có cái gì đó để mà vui, và vịn vào , giúp họ phải mạnh , giúp họ đứng vững và giúp họ tìm ra chính bản thân họ là ai qua bài viết . Người viết cũng còn là một diễn viên trên sân khấu có thể làm cho người ta ghét , thương , căm và giận . Ai muốn sao tuỳ hỷ . Người viết phải tạo cho người đọc cảm xúc , hay người đọc không còn cảm xúc tìm lại được cảm xúc là mục tiêu duy nhất của tôi . Còn gì nữa , tôi là một người chẳng ra gì , đi trong cuộc đời , tôi coi thường tất cả , cái tôi trọng nhất là sự đơn giản , thành thật và tình người . Không có những điều đó , đời sống là vô nghĩa .

Lưu trữ Blog