Thứ Sáu, 28 tháng 12, 2007

Thầy Ơi

Thầy Ơi
Vành Khuyên

Thưa Thầy ,

Con đã về với Thầy đây , thầy ra mở cửa cho con thầy ạ , đứng ngay trước cửa , thầy cho con nhìn thầy với đầy đủ lòng kính trọng con có cho Thầy từ lần cuối con bước ra khỏi cửa nhà thầy và được thầy trang bị cho con niềm tin , ý chí , nghị lực để đi vào đời .

Thầy ạ , con về đây , con xin phép được nói với thầy , con đã đánh mất ba thứ đó trong cuộc đời suốt thời gian qua , nay tìm lại được , con mới dám bước chân lại về nhà thầy . Thầy nhận con nhé . Cô học trò bé bỏng ngày nào thầy quý , thầy dạy con đủ điều , thầy tin vào con rồi sẽ làm nên những điều có ý nghĩa trong cuộc đời vì con có lòng nhân , lòng hướng thiện và luôn ráng nhìn đời lạc quan để đẩy cuộc sống tới vị trí cao hơn nó ngày hôm nay . Con không dám nói với thầy con đã làm được chút nào trong những điều thầy đã tin nhưng trong khả năng bé nhỏ của con , con đã làm nó trong đời sống con có , con không sống với gian xảo , lừa lọc , con không sống với trầm mặc , đau khổ , con có gì nói đó thầy ạ , dù tới đâu , con cũng xông vào một lần mặc đau đớn , chua cay , và từ đó con hiểu , dù hôm nay con không toàn vẹn là con lúc trước khi rời khỏi nhà Thầy nhưng con trở về với lòng tự hào dành lại được những điều tưởng chừng như con không bao giờ có lại được .

Thầy ơi đúng thật là có những ngày con không hề biết mình là ai thầy ạ , như hôm nay đây , lòng con rối bời, con vừa làm một chuyện con không thể ngờ tới , con mạnh dạn bước ra khỏi cái quỷ đạo đã vây lấy con hơn 9 năm nay, con giữ lại được những gì mình muốn , những gì trong trách nhiệm con phải làm và con tự rứt bỏ được chiếc áo đã rách không đủ che nổi những mưa nắng cuộc đời đổ xuống cho con .

Từ đây , con sẽ đi một mình thầy ạ , đời sống cũng vẫn sẽ là những chuổi ngày tranh sống như trước đây , một điều khác là con không còn sợ con phải đi một mình , con đã hiểu và mạnh ra , dù mất mát nhưng điều đó giúp con sống thật hơn với mình , không che đậy .

Thầy ơi, một điều con muốn hỏi thầy , sao cái lòng con thành thật nhưng con gặp hoài những điều đau khổ như thế này hả thầy , tâm cang cứ rã rời ra , con ráp lại từng mảnh , từng mảnh để đi tiếp trong cuộc đời , nó vẫn tan tác ra thầy ạ , chưa bao giờ con thấy bình yên trong cuộc đời , sống là khổ thế sao thầy , con không tin, con phải làm gì để không còn trách đời, trách mình , trách cuộc sống đã không như ý mình muốn hả thầy . Có lòng thành thật , ý chí , nghị lực , đi trong đời chưa đủ hay sao đó ạ .

Thầy ơi , con trở về với thầy đây , thầy ra mở cửa cho con, nếu thầy không ra kịp , đây là những điều con muốn nói với thầy , mong thầy luôn tin đứa học trò nhỏ của thầy luôn phấn đấu trong cuộc đời để người thầy của nó không bao giờ phải hổ thẹn vì nó .

Con chào thầy con đi , đi đâu con chưa biết , về đâu con chưa định được , con chỉ hiểu con là con thật hơn ngày hôm qua thầy ạ ..

Không có nhận xét nào:

Giới thiệu về tôi

Ảnh của tôi
Tôi đi trong đời với một lòng tin , người viết cũng như một thầy thuốc , mang tới cho người đọc những liều thuốc tinh thần , chữa lành cho họ những vết thương lòng đang còn âm ỉ dày vò họ , làm sáng lên một ngày của họ , làm cho họ cảm thấy trong cuộc sống còn có cái gì đó để mà vui, và vịn vào , giúp họ phải mạnh , giúp họ đứng vững và giúp họ tìm ra chính bản thân họ là ai qua bài viết . Người viết cũng còn là một diễn viên trên sân khấu có thể làm cho người ta ghét , thương , căm và giận . Ai muốn sao tuỳ hỷ . Người viết phải tạo cho người đọc cảm xúc , hay người đọc không còn cảm xúc tìm lại được cảm xúc là mục tiêu duy nhất của tôi . Còn gì nữa , tôi là một người chẳng ra gì , đi trong cuộc đời , tôi coi thường tất cả , cái tôi trọng nhất là sự đơn giản , thành thật và tình người . Không có những điều đó , đời sống là vô nghĩa .

Lưu trữ Blog