Thứ Ba, 11 tháng 12, 2007

May

May

Vành Khuyên


Một ngày buồn tôi không hiểu mình muốn chi
Chỉ thấy vị ngọt của chocolate trong miệng biến thành vị đắng
Những ngày vô vị trôi đi mà tôi xem là phẳng lặng
Hay những ngày vô hồn tôi còn thở trên cõi đời này .

Cuộc đời nhắm chừng như dở, thế mà hay
Người chết vẫn sống trong lòng người sống mà người sống thì như đã chết rồi
Tôi xoa tay, đánh đầu mình vạn lần tự hỏi tại sao mình dại thế
Có hiểu được gì thêm đâu ngoài những ngày buồn đang trôi .

Tình yêu, lòng tự trọng, tủi nhục giờ nào có ra gì
Tôi chẳng còn thấy gì quan trọng trong cõi đời này nữa
Chỉ biết rằng hôm nay và những ngày buồn sắp tới
Tôi ráng vẫn là tôi trong cuộc đời đầy chua ngoa, gian dối này .

Có chăng trong cuộc đời những gì rất dở mà lại hay

Không có nhận xét nào:

Giới thiệu về tôi

Ảnh của tôi
Tôi đi trong đời với một lòng tin , người viết cũng như một thầy thuốc , mang tới cho người đọc những liều thuốc tinh thần , chữa lành cho họ những vết thương lòng đang còn âm ỉ dày vò họ , làm sáng lên một ngày của họ , làm cho họ cảm thấy trong cuộc sống còn có cái gì đó để mà vui, và vịn vào , giúp họ phải mạnh , giúp họ đứng vững và giúp họ tìm ra chính bản thân họ là ai qua bài viết . Người viết cũng còn là một diễn viên trên sân khấu có thể làm cho người ta ghét , thương , căm và giận . Ai muốn sao tuỳ hỷ . Người viết phải tạo cho người đọc cảm xúc , hay người đọc không còn cảm xúc tìm lại được cảm xúc là mục tiêu duy nhất của tôi . Còn gì nữa , tôi là một người chẳng ra gì , đi trong cuộc đời , tôi coi thường tất cả , cái tôi trọng nhất là sự đơn giản , thành thật và tình người . Không có những điều đó , đời sống là vô nghĩa .

Lưu trữ Blog