Thứ Hai, 10 tháng 12, 2007

Rơi

Rơi

Vành Khuyên


Lẽ ra tôi đã rơi từ lâu
Rơi lâu lắm rồi vào tận cùng của trái đất
Rơi để trốn đi những cảm xúc rất thật
Mà cuộc đời đã mang đến bằng đau thương

Thời gian ơi liều thuốc màu nhiệm khôn lường
Muốn nhớ, lại bắt quên vì sợ hãi
Sợ những chân thật không làm dịu lại những ngang trái
Tôi chấp nhận quên đi mà thấy mình phủ phàng

Những chiều buồn, nỗi buồn tràn ngập tới mênh mang
Tôi không còn nhận ra mình đã buồn chi nữa
Chỉ còn biết làm những gì đã từng hứa
Với người ra đi và với chính lòng mình .

Cái đau đớn ôi sao lại quá phân minh
Tôi nhớ rõ từng khoảnh khắc những ngày này năm trước
Thời gian ơi đến khi nào tôi quên cho được
Và đến khi nào cái đau không còn xoáy trong tim .

Buồn quá tôi lại trốn vào cái cõi im lìm
Cái cõi tôi đã trốn được ra từ lâu lắm
Nay lại lọt vào bất ngờ, thật sâu thẳm
Nổi buồn ơi khi nào mới chia tay .

Nắm chặt đôi tay, đi lên, là điều người ta vẫn nói
Tôi bước đi vẫn cảm nhận sự mệt mỏi trong lòng
Môi tôi cười gượng cùng với sự chờ mong
Tôi sẽ mãi giữ được tôi, không lọt vào vùng sâu thẳm

Không có nhận xét nào:

Giới thiệu về tôi

Ảnh của tôi
Tôi đi trong đời với một lòng tin , người viết cũng như một thầy thuốc , mang tới cho người đọc những liều thuốc tinh thần , chữa lành cho họ những vết thương lòng đang còn âm ỉ dày vò họ , làm sáng lên một ngày của họ , làm cho họ cảm thấy trong cuộc sống còn có cái gì đó để mà vui, và vịn vào , giúp họ phải mạnh , giúp họ đứng vững và giúp họ tìm ra chính bản thân họ là ai qua bài viết . Người viết cũng còn là một diễn viên trên sân khấu có thể làm cho người ta ghét , thương , căm và giận . Ai muốn sao tuỳ hỷ . Người viết phải tạo cho người đọc cảm xúc , hay người đọc không còn cảm xúc tìm lại được cảm xúc là mục tiêu duy nhất của tôi . Còn gì nữa , tôi là một người chẳng ra gì , đi trong cuộc đời , tôi coi thường tất cả , cái tôi trọng nhất là sự đơn giản , thành thật và tình người . Không có những điều đó , đời sống là vô nghĩa .

Lưu trữ Blog