Thứ Tư, 12 tháng 12, 2007

Vô Đề

Vô Đề
Hà Thước

Nơi em đi
cũng là nơi anh tới
Nơi nào đó em
Thiên đường hay địa ngục ?
Một đêm trắng em về
Lòng để lại bên lề
Mặt đường nơi ta đợi
Một chỗ em ngồi
Một chốn em nằm
Có gì chật chội
Mà chào em
Vĩnh viễn
Em đi ......

Chữ Đi gợi đến sự lăn tròn
Vòng quay mãi biết bao giờ mới nghỉ
Đã đi rồi còn nói gì nữa nhỉ ?
Dốc núi chon von
Biển sâu thăm thẳm
Như chim em bay
Như cá em bơi

Nơi em tới
Cũng là nơi anh ở
Ở đâu con chiên lành ngoan đạo
Ở đâu quỷ mang mặt nạ người
Ở đâu hương thơm tỏa khắp nơi
Ở đâu bầy dòi bọ nhung nhúc

Thiên đường hay địa ngục
Khóc cùng hạnh phúc
Cười với đau thương
Ôi thế kỷ đau
Và thế kỷ thương
Vẫn chưa được bước qua
Ta yêu người với nổi xót xa
Chào em
Nơi em tới cũng là nơi anh ở .

Không có nhận xét nào:

Giới thiệu về tôi

Ảnh của tôi
Tôi đi trong đời với một lòng tin , người viết cũng như một thầy thuốc , mang tới cho người đọc những liều thuốc tinh thần , chữa lành cho họ những vết thương lòng đang còn âm ỉ dày vò họ , làm sáng lên một ngày của họ , làm cho họ cảm thấy trong cuộc sống còn có cái gì đó để mà vui, và vịn vào , giúp họ phải mạnh , giúp họ đứng vững và giúp họ tìm ra chính bản thân họ là ai qua bài viết . Người viết cũng còn là một diễn viên trên sân khấu có thể làm cho người ta ghét , thương , căm và giận . Ai muốn sao tuỳ hỷ . Người viết phải tạo cho người đọc cảm xúc , hay người đọc không còn cảm xúc tìm lại được cảm xúc là mục tiêu duy nhất của tôi . Còn gì nữa , tôi là một người chẳng ra gì , đi trong cuộc đời , tôi coi thường tất cả , cái tôi trọng nhất là sự đơn giản , thành thật và tình người . Không có những điều đó , đời sống là vô nghĩa .

Lưu trữ Blog