Chủ Nhật, 9 tháng 12, 2007

DDe^m

Đêm
Đêm tôi nằm mở mắt, luôn tự hỏi mình ngày mai cái gì sẽ xảy ra tiếp . Ai nói quên đi, cái gì đến sẽ đến là sạo . Quên làm sao được, không sợ làm sao được, có những điều không bao giờ bạn ngờ tới xảy ra, nếu bạn lo xa nghĩ trước, có lẽ bạn dễ đối đầu hay phần nào dễ chấp nhận hơn so với khi bạn không nghĩ tới . Nói vậy cũng khó, nghĩ tới cái gì bây giờ, không lẽ lo toàn điều xấu xảy ra cho mình thì quả là ngu muội, điều tốt thì bạn nghĩ xem, thời buổi này, nếu bảo hiếm thì hơi quá đáng, nếu nói đầy dẫy ra thì cũng sạo . Thôi thì cuối cùng bạn cũng đành phó thác tất cả cho hai chữ gọi là số mệnh .
Tôi nằm thừ ra, mong điều tốt đẹp, mong làm sao bây giờ, không tốt đẹp cũng được, miễn đừng xấu, chả mong cho tôi như tôi từng làm cũng không được vì tôi mà không bình thường, khoẻ mạnh thì làm sao mà lo cho hai con, còn hai con không có ai ngoài tôi là người che chở, bảo vệ mỗi ngày .
Thế là tôi đọc loạn xị vài chục lần " Nam mô đại từ, đại bi, cứu khổ, cứu nạn, Quan Thế Âm Bồ Tát " . Nói tôi tin đạo là nói quá, nói tôi không tin cũng chả đúng . Tôi cứ đọc, trúng trúng, trật trật, mong đừng gì oan khiêng xảy ra trong đời tôi nữa . Thật tình tôi cũng không rõ câu đó từ đâu tôi nhớ ra, đau lắm, có lẽ là từ những lần đau lắm mới ở lâu trong tiềm thức như vậy .
Bi thay răng, cái hàm nó lớn hơn nên răng cứ thưa dần, nó không cảm thấy thoải mái khi " sún" nên mỗi khi cười nó chúm miệng và có vẻ không tự nhiên làm tôi phì cười . Tôi an ủi con " Bi ơi, thay răng là điều tự nhiên, không có gì xấu đâu con, cứ cười thoải mái " ... Tôi nhớ anh, phải chi anh có đây, chắc anh đã ghẹo nó vài câu, thọc lét nó cho nó cười để được thấy nó sún, nó lớn . Anh thấy đó chứ, đừng tưởng anh không thấy, tôi hiểu vậy mà .
Từng ngày trôi qua, đêm, đêm vẫn một màu đen vô tận . Cuộc đời tôi và hai con cũng đi trên những con đường giờ còn vô tận, có thấy đích cũng chỉ là trong suy nghĩ của mình . Đêm, tôi chờ giấc ngủ mỗi đêm để thấy lòng thanh tịnh, để không còn phải lo tới những điều không hay xảy đến ....
Đêm, đêm không mang màu sắc huyền hoặc và sợ hãi trong lòng tôi nữa ....
Tôi đã nhờ Đêm .
Cho Một Ngày .

Không có nhận xét nào:

Giới thiệu về tôi

Ảnh của tôi
Tôi đi trong đời với một lòng tin , người viết cũng như một thầy thuốc , mang tới cho người đọc những liều thuốc tinh thần , chữa lành cho họ những vết thương lòng đang còn âm ỉ dày vò họ , làm sáng lên một ngày của họ , làm cho họ cảm thấy trong cuộc sống còn có cái gì đó để mà vui, và vịn vào , giúp họ phải mạnh , giúp họ đứng vững và giúp họ tìm ra chính bản thân họ là ai qua bài viết . Người viết cũng còn là một diễn viên trên sân khấu có thể làm cho người ta ghét , thương , căm và giận . Ai muốn sao tuỳ hỷ . Người viết phải tạo cho người đọc cảm xúc , hay người đọc không còn cảm xúc tìm lại được cảm xúc là mục tiêu duy nhất của tôi . Còn gì nữa , tôi là một người chẳng ra gì , đi trong cuộc đời , tôi coi thường tất cả , cái tôi trọng nhất là sự đơn giản , thành thật và tình người . Không có những điều đó , đời sống là vô nghĩa .

Lưu trữ Blog