Thứ Hai, 17 tháng 12, 2007

Có Những Ngày ...

Có Những Ngày ...
Quang Ngọc

Có những ngày tôi mơ mình đi lạc, lạc ở những chốn tôi không sao tìm được đường về , bụng thầm nghĩ thôi thì chấp nhận không về một thời gian , thương mình thì không , thương cho người thân mình phải tìm kiếm hay khóc tiếc mình .

Có những ngày tôi mơ mình bị đao phủ chém đầu , vẫn là chưa sao , đao phủ cỡ nào , đầu lăn xa bao nhiêu , sáng ra sờ vẫn thấy cái đầu còn nguyên thì cám ơn gần chết , bụng bảo dạ , chắc cái đứa con bà nào ở những chỗ mình hay lui tới nó ghét mình đây , giấc mơ là điềm báo cho biết mà .
Lại chẳng thương mình , tôi thương cho những đứa con bà đó , chẳng chịu nhìn lại nó , đường đường cũng là con nhà có học, bị tư tưởng muốn đứng trên đầu thiên hạ hành hạ , lòng nhân mua không có , chúng phải sống với cái tâm ác của chúng mà chúng tự cho là lòng nhân , là lẽ phải .

Tội quá đi .

Có những ngày , tôi thấy thật nhiều , là đời thực , chẳng phải trong mơ , những sự thật sống động , tranh đua , ghen ghét , chơi xỏ nhau , được gì chứ , đời là một đống rác, mau chân , rác anh lượm mới hơn rác của tôi , chẳng khác gì nhiều , nhưng cái khác là ở chỗ cái anh lượm với cái đầu và suy nghĩ anh có được anh đã dùng nó làm gì cho cuộc đời chính anh , để nhả lại cho cuộc đời những gì anh đã vay , đã mượn .

Anh có thể may mắn mặc một cái áo lành hơn tôi khi tới đống rác, hãy để cho cái lòng của anh lành như cái áo anh có , còn không , với những gì trả lại , đừng để tôi buông một câu , cuối cùng , cả một bãi rác đầy , tôi lại không nhìn đó là rác , mà bãi rác nhỏ xíu thôi , nó nằm ngay trong lòng của anh .

Vậy đi nhé .

Không có nhận xét nào:

Giới thiệu về tôi

Ảnh của tôi
Tôi đi trong đời với một lòng tin , người viết cũng như một thầy thuốc , mang tới cho người đọc những liều thuốc tinh thần , chữa lành cho họ những vết thương lòng đang còn âm ỉ dày vò họ , làm sáng lên một ngày của họ , làm cho họ cảm thấy trong cuộc sống còn có cái gì đó để mà vui, và vịn vào , giúp họ phải mạnh , giúp họ đứng vững và giúp họ tìm ra chính bản thân họ là ai qua bài viết . Người viết cũng còn là một diễn viên trên sân khấu có thể làm cho người ta ghét , thương , căm và giận . Ai muốn sao tuỳ hỷ . Người viết phải tạo cho người đọc cảm xúc , hay người đọc không còn cảm xúc tìm lại được cảm xúc là mục tiêu duy nhất của tôi . Còn gì nữa , tôi là một người chẳng ra gì , đi trong cuộc đời , tôi coi thường tất cả , cái tôi trọng nhất là sự đơn giản , thành thật và tình người . Không có những điều đó , đời sống là vô nghĩa .

Lưu trữ Blog