Thứ Sáu, 14 tháng 12, 2007

Mưa

Mưa
Quang Ngọc

Trời chớm vào Thu , mưa đầu mùa , vài trận tưới ướt cỏ cây , làm dịu con người và vạn vật nhưng vẫn chưa đủ để đưa chúng ta vào cái cảm giác với một mùa Thu thật sự vì lá vẫn chưa vàng , chưa rơi rụng . Tuy vậy , với cảnh vật đang thay đổi , hẳn trong chúng ta vẫn có dư âm của những mùa mưa , mùa Thu cũ đang vang vọng .

Kỷ niệm rõ nhất còn in đậm trong trí tôi về mưa là cái hình ảnh nhìn anh bất động trong mưa khi đứng đợi tôi ở cuối con đường . Cái bóng dáng quen thuộc , nữa hờn giận , nữa chịu đựng , kiên nhẫn như muốn nói với tôi , " Ðó , em coi còn có ai thương em bằng anh không ? Ðợi em trong mưa . "

Có đấy , tôi lùi về quá khứ , những ngày tôi còn là một cô bé được bà nội bắt leo lên lưng để cõng , không cho dầm mưa , bà bắt đội nón , bà dùng thân bà , nón bà che tất cho tôi . Trong khi về nhà , bà ướt hết và đổ bịnh cả tuần ... Là mẹ tôi, người đi mãi trong cơn mưa dầm tìm tôi đi lạc khi tôi chạy theo anh bán bong bóng , khóc thút thít , ngẩn ngơ đứng chờ mẹ tìm thấy bên nóc cống ven đường ........

Bao mùa mưa nữa , những mùa mưa để lại vui , buồn , hờn , giận ... lần lượt trôi qua . Tôi vẫn là tôi , một cô bé đi tiếp trong cuộc đời tìm cho mình những cảm xúc những mùa mưa mới , những mùa mưa nơi xứ người , không ồ ạt và dai dẳng như mưa quê tôi nhưng vẫn làm tôi nhớ vô bờ những mùa mưa đã từng đi qua trong cuộc đời .

Mưa , trời mưa . Cảm xúc lại dạt dào . Cầu mong những gì còn đọng lại sẽ luôn đậm nét trong lòng chúng ta .

Không có nhận xét nào:

Giới thiệu về tôi

Ảnh của tôi
Tôi đi trong đời với một lòng tin , người viết cũng như một thầy thuốc , mang tới cho người đọc những liều thuốc tinh thần , chữa lành cho họ những vết thương lòng đang còn âm ỉ dày vò họ , làm sáng lên một ngày của họ , làm cho họ cảm thấy trong cuộc sống còn có cái gì đó để mà vui, và vịn vào , giúp họ phải mạnh , giúp họ đứng vững và giúp họ tìm ra chính bản thân họ là ai qua bài viết . Người viết cũng còn là một diễn viên trên sân khấu có thể làm cho người ta ghét , thương , căm và giận . Ai muốn sao tuỳ hỷ . Người viết phải tạo cho người đọc cảm xúc , hay người đọc không còn cảm xúc tìm lại được cảm xúc là mục tiêu duy nhất của tôi . Còn gì nữa , tôi là một người chẳng ra gì , đi trong cuộc đời , tôi coi thường tất cả , cái tôi trọng nhất là sự đơn giản , thành thật và tình người . Không có những điều đó , đời sống là vô nghĩa .

Lưu trữ Blog