Thứ Hai, 17 tháng 12, 2007

Hèn

Hèn
Quang Ngọc

Ba tôi chửi tôi là đồ hèn khi tôi không dám đôi co với đứa em họ đã hổn láo với ba tôi .

Trời , tôi rành cái cậu đó quá mờ . Nói láo , nói dối và đặt chuyện số một , chuyện không có nói có , có nói không có , thêu dệt biết bao nhiêu là chuyện cho họ hàng hiểu lầm nhau . Riết rồi nghe cậu đó nói gì tôi bỏ ngoài tai hết .

Cái lần ba tôi nói phải chửi cái cậu đó , tôi đang có mang . Người đã không ra người lại mang chi thêm cái nặng chửi một người không đáng chửi , thế là ba tôi từ tôi .

Rồi cũng qua .

Tôi nghĩ nhiều về chữ hèn , hồi đó ai đi ngang qua nhổ bãi nước miếng vô mặt tôi , tôi mà không đánh hay cấu xé cái người đó tôi thề không phải là tôi . Hồi lớp 9 , tôi gặp ông Thầy dạy sinh ngữ , ổng bảo tôi , đứa nào nhổ trò , trò cứ hiên ngang đi tiếp , đứa đó sẽ sợ trò hơn, nó không dám nhổ trò nữa đâu . Tôi đâu có chịu , tôi bảo " không thầy ơi, như vậy hèn lắm thầy " .. Ông thầy tôi cười ha hả " trò cứ nghe tôi đi "

Cũng buồn , nhiều lúc tôi cũng không còn thời gian hiểu và nhìn lại mình xem có hèn hay không . Ai nói tôi hèn cũng được, ai văng tục , chửi bới tôi cũng được, cái tôi mong muốn không bao giờ tôi đánh mất là tôi biết mình là ai , sống ở đâu và làm gì .

Ngay cả điều đó mà có người cho tôi là hèn đi nữa , " chữ hèn " lúc đó thật chả còn ý nghĩa gì , nó chỉ là chiếc áo , bạn thích mặc cho tôi khi thấy tôi , cứ mặc vào bạn nhé , tôi ok , tôi biết mình là ai được rồi ...

Cho một ngày .

Không có nhận xét nào:

Giới thiệu về tôi

Ảnh của tôi
Tôi đi trong đời với một lòng tin , người viết cũng như một thầy thuốc , mang tới cho người đọc những liều thuốc tinh thần , chữa lành cho họ những vết thương lòng đang còn âm ỉ dày vò họ , làm sáng lên một ngày của họ , làm cho họ cảm thấy trong cuộc sống còn có cái gì đó để mà vui, và vịn vào , giúp họ phải mạnh , giúp họ đứng vững và giúp họ tìm ra chính bản thân họ là ai qua bài viết . Người viết cũng còn là một diễn viên trên sân khấu có thể làm cho người ta ghét , thương , căm và giận . Ai muốn sao tuỳ hỷ . Người viết phải tạo cho người đọc cảm xúc , hay người đọc không còn cảm xúc tìm lại được cảm xúc là mục tiêu duy nhất của tôi . Còn gì nữa , tôi là một người chẳng ra gì , đi trong cuộc đời , tôi coi thường tất cả , cái tôi trọng nhất là sự đơn giản , thành thật và tình người . Không có những điều đó , đời sống là vô nghĩa .

Lưu trữ Blog