Hèn
Quang Ngọc
Ba tôi chửi tôi là đồ hèn khi tôi không dám đôi co với đứa em họ đã hổn láo với ba tôi .
Trời , tôi rành cái cậu đó quá mờ . Nói láo , nói dối và đặt chuyện số một , chuyện không có nói có , có nói không có , thêu dệt biết bao nhiêu là chuyện cho họ hàng hiểu lầm nhau . Riết rồi nghe cậu đó nói gì tôi bỏ ngoài tai hết .
Cái lần ba tôi nói phải chửi cái cậu đó , tôi đang có mang . Người đã không ra người lại mang chi thêm cái nặng chửi một người không đáng chửi , thế là ba tôi từ tôi .
Rồi cũng qua .
Tôi nghĩ nhiều về chữ hèn , hồi đó ai đi ngang qua nhổ bãi nước miếng vô mặt tôi , tôi mà không đánh hay cấu xé cái người đó tôi thề không phải là tôi . Hồi lớp 9 , tôi gặp ông Thầy dạy sinh ngữ , ổng bảo tôi , đứa nào nhổ trò , trò cứ hiên ngang đi tiếp , đứa đó sẽ sợ trò hơn, nó không dám nhổ trò nữa đâu . Tôi đâu có chịu , tôi bảo " không thầy ơi, như vậy hèn lắm thầy " .. Ông thầy tôi cười ha hả " trò cứ nghe tôi đi "
Cũng buồn , nhiều lúc tôi cũng không còn thời gian hiểu và nhìn lại mình xem có hèn hay không . Ai nói tôi hèn cũng được, ai văng tục , chửi bới tôi cũng được, cái tôi mong muốn không bao giờ tôi đánh mất là tôi biết mình là ai , sống ở đâu và làm gì .
Ngay cả điều đó mà có người cho tôi là hèn đi nữa , " chữ hèn " lúc đó thật chả còn ý nghĩa gì , nó chỉ là chiếc áo , bạn thích mặc cho tôi khi thấy tôi , cứ mặc vào bạn nhé , tôi ok , tôi biết mình là ai được rồi ...
Cho một ngày .
Thứ Hai, 17 tháng 12, 2007
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Giới thiệu về tôi
- VanhKhuyen
- Tôi đi trong đời với một lòng tin , người viết cũng như một thầy thuốc , mang tới cho người đọc những liều thuốc tinh thần , chữa lành cho họ những vết thương lòng đang còn âm ỉ dày vò họ , làm sáng lên một ngày của họ , làm cho họ cảm thấy trong cuộc sống còn có cái gì đó để mà vui, và vịn vào , giúp họ phải mạnh , giúp họ đứng vững và giúp họ tìm ra chính bản thân họ là ai qua bài viết . Người viết cũng còn là một diễn viên trên sân khấu có thể làm cho người ta ghét , thương , căm và giận . Ai muốn sao tuỳ hỷ . Người viết phải tạo cho người đọc cảm xúc , hay người đọc không còn cảm xúc tìm lại được cảm xúc là mục tiêu duy nhất của tôi . Còn gì nữa , tôi là một người chẳng ra gì , đi trong cuộc đời , tôi coi thường tất cả , cái tôi trọng nhất là sự đơn giản , thành thật và tình người . Không có những điều đó , đời sống là vô nghĩa .
Lưu trữ Blog
-
▼
2007
(131)
-
▼
tháng 12
(131)
- Phải Chi Anh Ðã Nói Lời Yêu Em
- Thương Về Xứ Huế - Nhạc Minh Kỳ - Ca sĩ Quang Linh
- Chuyện Chẳng Đâu Vào Đâu
- Người Phụ Nữ Hạnh Phúc
- Người Đồng Nghiệp
- Đêm Thức Trắng
- Khoảng Trời Riêng
- Đỉa
- Thầy Ơi
- Nghe Những Tàn Phai
- Tên Lừa Gạt
- Vết Sẹo Cuộc Đời
- Tâm Sự Một Nhà Văn
- Ước Nguyện
- Đàn Bà Ngoan
- Đói
- Lá Thư Cũ
- Tình Đã Xa
- Chẳng Vì Ai
- Mỗi Người Chỉ Cần
- Em Phú Ơi
- Vết Dao Chưa Lành
- Cho Chí Phèo Của Thị Nở
- Cho Anh
- Vô Duyên
- Cô Đơn
- Down Time
- Hồi Xuân 2
- Top Of The World
- Nợ
- Ngày Hôm Qua
- May Mắn
- Kỷ Niệm Valentine's
- Tôi Mơ
- You Are My Hero
- Chết Chưa Hết
- Mừng Con
- Chiếc Nhẫn Bỏ Quên
- Đau
- Vẫn Còn Chưa Nguôi
- Bình Tâm
- Vớ Vẩn
- Chảnh
- Vẩn Vơ
- Ra Ngõ Gặp Gái
- Net
- Có Chăng Trong Cuộc Đời
- Ngay Thẳng
- Mùa Đá Mực
- Cửa Sổ Căn Nhà Thứ 19
- Chọn Nghề
- Thích Làm Thơ
- Vẫn Biết Nhục
- Gỗ Đá
- Ước Gì
- Nhờ Bóng Đêm
- Ngủ Đi
- Ước
- Sao Bây Giờ
- Người Đàn Ông
- Mong
- Em Cứ Để
- Tôi Cần Đôi Vai
- Mầm Xấu Sinh Sôi
- Tôi Nói Yêu Em
- Trôi
- Trước - Sau
- Ngày Mới
- Ả Viết Thơ
- Tiễn Đưa - Nhạc Song Ngọc - Thơ Nguyên Sa
- Mù Màu
- Làm Thế Nào Tạo Truyền Thống
- Đáng Sợ Chưa
- Hồi
- Đường Xưa
- Hãy Luôn Là Chính Mình
- Cho Một Người Vừa Ra Đi
- Ngẫm
- Làm Người
- Bản Tình Ca Không Giống Ai
- Ngày Dài
- Tiễn Đưa
- I Love You
- Đánh Con
- Có Những Lúc
- Bạn -Ta
- Tìm Đâu
- Còn Chút Gì
- Tiếc -Kính Dâng Nhạc Sĩ TCS
- Yêu Là Dại
- Đêm Chơ Vơ
- Vợ Tôi
- Ngoại Tình
- Viết Mướn
- Comedian
- Trò Đời
- Buồn Thật
- Tiền Kiếp
- Tệ
- Ai Biết Chăng Ai ?
-
▼
tháng 12
(131)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét