Thứ Sáu, 14 tháng 12, 2007

Đâu Cũng Là Hero

Đâu Cũng Là Hero


Quang Ngọc

Nhà tôi gần một trường Tiểu Học . Mỗi giờ tan trường , tôi hay ra đứng nhìn học sinh đi về , chắc tại tôi rảnh quá . Nhiều khi vui lắm , có lúc thấy bạn bè đi bên nhau vui vẻ , chia nhau từng miếng me, miếng cóc, có lúc thấy họ giúp nhau chùi mực đổ trên áo vì bị nhóm bạn khác xô té . Cái thú vị nhất của tôi là can thiệp vào những cuộc đánh lộn bất ngờ , thấy chỗ nào bụi tung mù là tôi tới , tôi lùn xịt , đâu có cao hơn mấy em đó là bao nhiêu nhưng mặt mày đen đủi , đằng đằng sát khí , vô can giở giọng đàn chị , nói đừng đánh , có đứa nghe , về luôn , có nhóm nó đi ra xa chỗ tôi đứng chút rồi đánh tiếp .

Anh em tôi hay chọc tôi " Sao mày con gái mà hay đòi làm hero quá mảy !"

Tôi chỉ cười lạt " Thấy chướng mắt thì làm thôi mà "

Cũng nhờ tôi hay thích làm hero mà tôi gặp anh , người tình đầu tiên của tôi . Nhắm mắt lại lúc này , dù xa anh đã gần 1/4 thế kỷ ( nói cho mạnh vào ) , tôi vẫn còn nhớ cái khuôn mặt ngờ nghệch của anh bị con bạn tôi chọi lầm cái cục đá nó đang ngậm dở vào mặt . Nó là tính chọi cái anh bên cạnh đang đá lông nheo nó , tôi sợ bị vạ lây nên can , gạt tay nó qua một bên , thế là cục đá giăng trúng anh , thay vì anh bên cạnh ... he he chỗ nào cũng thích làm hero .

Bây giờ cũng vậy , gia đình tôi có những xung đột nho nhỏ giữa anh chị em , tôi cũng đứng mũi chịu sào làm người " nhiều chuyện " giải thích cho mọi người hiểu nhau .
Có những tối nghe phone , quên cả ăn cơm , trong giấc ngủ vẫn mập mờ những câu chửi của mọi người , vậy mà tôi vẫn chưa từ bỏ ..

Tôi đâu có gì tốt . Chỉ là trong lúc làm như vậy , tôi hiểu người thân tôi hơn , tôi hiểu mình hơn và một điều chắc chắn rằng nếu mọi chuyện êm xuôi , mọi người thương tôi nhiều hơn nữa ... Vậy thôi mà ...

Như có một lần , tôi đang đứng xớ rớ nhìn lén anh hàng xóm , nhóm học trò đánh lộn cách đó chừng một xóm, tôi chưa nhận ra thì một em gái rất dễ thương chạy tới tôi khều ... " Chị can tụi nó dùm đi " Tôi tròn mắt , chạy tới liền vì nghĩ mình " nổi tiếng " ... Nhóm đánh lộn tan , nhìn lại thì anh hàng xóm đâu mất tiêu ...

He he , thiệt tôi không muốn làm hero lần duy nhất đó , còn những lần khác .. hhe he kêu tôi nha .

Không có nhận xét nào:

Giới thiệu về tôi

Ảnh của tôi
Tôi đi trong đời với một lòng tin , người viết cũng như một thầy thuốc , mang tới cho người đọc những liều thuốc tinh thần , chữa lành cho họ những vết thương lòng đang còn âm ỉ dày vò họ , làm sáng lên một ngày của họ , làm cho họ cảm thấy trong cuộc sống còn có cái gì đó để mà vui, và vịn vào , giúp họ phải mạnh , giúp họ đứng vững và giúp họ tìm ra chính bản thân họ là ai qua bài viết . Người viết cũng còn là một diễn viên trên sân khấu có thể làm cho người ta ghét , thương , căm và giận . Ai muốn sao tuỳ hỷ . Người viết phải tạo cho người đọc cảm xúc , hay người đọc không còn cảm xúc tìm lại được cảm xúc là mục tiêu duy nhất của tôi . Còn gì nữa , tôi là một người chẳng ra gì , đi trong cuộc đời , tôi coi thường tất cả , cái tôi trọng nhất là sự đơn giản , thành thật và tình người . Không có những điều đó , đời sống là vô nghĩa .

Lưu trữ Blog